Đức Tin Của Một Người Mẹ

0
4

Lời hát : “Tình mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào” của nhạc sĩ Y Vân cho chúng ta thấy tình cảm bao la của mọi người mẹ nói chung dành cho con từ khi mang thai cho đến khi sinh con ra trên cõi đời này, rồi chăm sóc và nuôi dạy con với bao khó khăn, thử thách của cuộc đời, chỉ mong con lớn khôn thành người. Vì vậy “Mẹ” là khởi hứng cho biết bao tác giả thơ, ca, chuyện tình tiểu thuyết khôn kể xiết. Khi viết về mẹ, Chế Lan Viên đã có câu: “Con dù lớn vẫn là con của mẹ, đi suốt cuộc đời lòng mẹ vẫn theo con”. Tình mẹ thương con vượt lên trên cả chính mình.

Hôm nay, chúng ta quan sát người một phụ nữ điển hình là người mẹ trong Kinh Thánh, bà không thuộc về Do Thái Giáo mà thuộc xứ Cannaan dân ngoại, đã vì muốn con gái đang ốm bệnh, và bị quỉ ám lâu năm được khỏi, nên khi nghe nói về Chúa Giêsu, bà đã lặn lội đến tìm gặp Chúa. Chúng ta biết, giữa người Do thái và dân ngoại có một bức tường ngăn cách, thánh Phaolô gọi đó là “bức tường hận thù” (x. Eph 2, 14). Chính sự ngăn cách này mà Chúa Giêsu cũng bảo môn đệ đừng đi theo đường của dân ngoại, cầu nguyện “đừng có lải nhải như dân ngoại” (Mt 6, 7). Và nếu ai đó muốn nhục mạ người nào trong dân Israel, thì hãy “đối xứ với họ như dân ngoại ” (x. Mt 18, 17), nên không có lạ gì khi môn đệ ngạc nhiên thấy Thầy tiếp chuyện với người phụ nữ xứ Samaria dân ngoại. Thế mới biết người đàn bà xứ Canaan can đảm biết chừng nào, bà đã vượt qua tất cả rào cản về tôn giáo, địa lý, niềm tin, nhất là về thân phận phụ nữ của chính bà. Vì ngay người nữ Do thái còn không được nhắc đến trong lời cầu nguyện, lời chứng của họ không có giá trị pháp lý, không giải quyết được gì ở nơi công cộng, huống hồ là đàn bà dân ngoại.

Chúa Giêsu không đề cập đến những vấn đề trên. Tuy nhiên, bà này vượt qua ranh giới dân ngoại, bản chất và tình thương của một người mẹ vượt qua cả thù hận để kêu xin một người Do thái với lòng kính trọng : “Lạy Ngài là con Vua Đavít, xin thương xót tôi: con gái tôi bị quỷ ám khốn cực lắm” (Mt 15,22). Bà kể bệnh tình của con bà với Chúa, cầu xin Chúa thương xót, với hy vọng sẽ được Chúa chữa lành.

Bà xin thì mặc bà xin, Chúa Giêsu vẫn như giả điếc làm ngơ. Tại sao vậy? Có thể vì Chúa đã ghi nhận đức tin của bà và muốn bà tin mạnh hơn. Bà sụp lạy xuống trước mặt Chúa. Đức tin mà bà thể hiện rất khiêm nhường, đến nỗi các môn đệ thấy cũng động lòng xin hộ : : “Xin Thầy thương để bà ấy về đi, vì bà cứ theo chúng ta mà kêu mãi” (Mt 15, 23). Các ông muốn Chúa nhận lời ngay cho bà. Được đà, bà tiếp tục kêu xin. Sự thinh lặng của Chúa Giêsu được giải thích rằng, Người chỉ được sai đến nhà Israël. Sứ mạng mà sau khi sống lại, Chúa mới sai các môn đệ đi : “Anh em hãy đi khắp thế gian. Rao giảng Tin Mừng cho mọi loài thụ tạo” (Mc 16,15).

Thật khó hiểu về sự im lặng của Chúa trong lúc này, im lặng đến ngỡ ngàng. Chúng ta cũng có kinh nghiệm về sự Chúa không đáp lời lúc chúng ta cầu xin, và đôi khi than phiền về sự lặng im của Chúa? Người đàn bà xứ Canaan là một bằng chứng. Bà sấp mình xuống, quì lạy và van xin. Đây là cử chỉ tôn thờ Chúa. Ấy vậy mà Chúa Giêsu vẫn không đoái hoài, chẳng những thế mà lại trả lời bà một cách cay nghiệt : “Không nên lấy bánh của con cái mà vứt cho chó“. Lời của Chúa không làm bà thất vọng, nhủn chí, sờn long. Bà đáp : “Vâng, lạy Ngài, vì chó con cũng được ăn những mảnh vụn từ bàn của chủ rơi xuống” (Mt 15,26-27).

Bà thật can đảm. Bà không tự ái và tức giận nói lời lộng ngôn, bà đồng ý với Chúa Giêsu nên thưa : “Vâng, lạy Ngài“. Và khi thưa như vậy bà đến bên cạnh Chúa Giêsu để thưa với Chúa : vâng, tôi là một con chó, nhưng con chó ấy được Thầy nuôi nấng dạy dỗ và cho ăn. Lời bà van xin không được xét đến, xin mãi bị từ chối, lại còn bị miệt thị như chó. Chúng ta tự hỏi : điều gì đã khiến cho bà dám làm tất cả? Thưa vì yêu. Với tình mẫu tử, bà không đành lòng ngồi nhìn đứa con mình bị ma quỉ hành hạ, bà đi khắp đó đây tìm thầy chạy thuốc, vượt qua cả những nơi bị xem là cấm kỵ. Yêu con, bà chấp nhận tất cả, không những đến với Chúa Giêsu là người Do thái, lại còn tin Chúa có quyền năng thống trị được ma quỉ, tin Chúa có lòng thương xót sẽ ra tay cứu chữa, tin Chúa có trái tim rộng mở để không phân biệt người ngoại, kẻ đạo. Ý ngay lành kèm theo lòng tin mạnh mẽ đã thuyết phục được Chúa Giêsu, ma quỉ bị trục xuất, con gái bà được giải thoát. Đáng ngưỡng mộ cho một người mẹ.

Chúng ta học được nhiều điều ở bà mẹ này. Thứ nhất, nhờ đức tin, Chúa cho chúng ta được đồng bàn tình thương của Chúa, được trở nên con cái Cha trên trời : “Không còn Do Thái hay Hi lạp; không còn nô lệ hay tự do, không còn nam hay nữ; vì hết thảy anh em là một trong Ðức Kitô Yêsu(Gal 3, 28). Thánh Gioan nói với chúng ta rằng chúng ta có quyền là con. Tất cả những ai đón nhận Người thì Người ban cho họ quyền làm con Thiên Chúa (x. Ga 1, 12).

Thứ hai, Thiên Chúa là Đấng luôn có lý. Vì thế, trước nhan thánh Chúa, chúng ta đừng bao giờ cho rằng ý chúng ta là chính đáng và bắt Chúa phải đáp ứng nhu cầu. Vậy, khi ta cầu xin bất cứ sự gì thì hãy kết thúc bằng lời sau đây : “Lạy Chúa, con tin và xin cho ý Cha được thể hiện“.

Xin cho các bà mẹ ngày hôm nay chẳng những cưu mang, sinh hạ, dưỡng dục hồng ân Chúa ban là con cái, mà con thông truyền đức tin cho con cái nữa. Amen.

Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ