Một cuộc đời luôn hướng về Trời

0
8

Một Cuộc Đời Luôn Hướng Về Trời- Lễ Chúa Giêsu lên Trời

Ngày thứ 40 sau Đại Lễ Phục Sinh, Giáo hội long trọng mừng lễ Chúa Giêsu lên Trời. Lên trời là lên đâu? Phải chăng là bầu trời cao xanh mà chúng ta nhìn thấy mỗi sớm mai thức dậy? Người ta bảo rằng, khi nhà du hành vũ trụ đầu tiên người Nga tên là Gagarin từ ngoài không gian vũ trụ trở lại trái đất, ông đã phát biểu: Tôi đã nhìn và tìm kiếm nhưng chẳng thấy Chúa Trời đâu cả. Một phi hành gia khác người Mỹ tên là Aldrin đã cùng Armstrong đặt chân xuống mặt trăng đầu tiên. Trước vũ trụ bao la, Aldrin đã đọc to: “Ngắm tầng trời tay Chúa sáng tạo, muôn trăng sao Chúa đã an bài, thì con người là chi mà Chúa cần nhớ đến”.

Trời, nơi gặp gỡ Thiên Chúa

Nếu Trời mà Chúa Giêsu đi lên là bầu trời trong không gian vũ trụ thì thật buồn cười và phi nghĩa. Nhưng Trời mà Chúa Giêsu đi lên là Ông Trời, là Đức Chúa Trời, là Nước Trời, là Thiên Chúa mà chúng ta tôn thờ. Nơi ấy vượt ra ngoài không gian và thời gian của vũ trụ này. Nơi bình an và hạnh phúc tràn đầy và hoàn hảo trong tình yêu của Thiên Chúa.

Nhân loại, đặc biệt là Á Đông, cũng cố gắng hình dung ra nước trời. Quang cảnh của thiên đình được mô tả có ngọc hoàng, có các vị thần tiên. Nhưng đó là cái nhìn phóng chiếu từ cuộc sống của con người. Chính Đức Giêsu đã khẳng định “Không ai đã lên trời, ngoại trừ Con Người, Đấng từ trời xuống” (Ga 3,13). Đấng từ Trời mà đến nên chỉ có Ngài biết rõ Trời là thế nào.

Đức Giêsu luôn hướng về Trời

Đức Giêsu trong thân phận là người, Ngài đã luôn luôn hướng về Trời. Và sau khi chiến thắng tử thần, Ngài đã sống lại từ cõi chết và trở về Trời, trở về với Chúa Cha.

Trong những năm tháng Đức Giêsu đi rao giảng, Ngài luôn luôn cầu nguyện trước mỗi công việc. Ngài cầu nguyện một mình nơi hoang vắng. Đó là giờ phút Ngài gặp gỡ Thiên Chúa, tìm thánh ý Chúa. Ngài luôn thi hành công việc của mình theo ý Trời chứ không theo ý riêng của mình. Chỉ có một tâm hồn luôn hướng về Trời mới có tâm tình như Ngài đã nói: “Lương thực của Thầy là thi hành ý muốn của Đấng đã sai Thầy” (Ga 4,34).

Mọi lời rao giảng của Đức Giêsu là rao giảng về Trời. Lời rao giảng đầu tiên của Ngài là: “Thời buổi đã mãn và Nước Thiên Chúa đã gần đến bên; Hãy hối cải vào tin mừng” (Mc 1,14). Chỉ có Ngài là Đấng từ Trời mà đến nên mới có thể nói một cách chính xác Nước Thiên Chúa ấy là thế nào. Nhưng bởi trí khôn loài người có hạn nên Ngài luôn phải dùng những biểu tượng có tính tượng trưng để nói về Nước Trời: giống như hạt cải (Mt 13, 31-32), như nắm men (Mt 13,33)… .

Ngài chữa lành các bệnh tật cho nhiều người. Nhưng sau khi chữa lành Ngài mời gọi họ hãy đi tạ ơn, hãy đi dâng lễ tế, hãy đi theo Ngài. Ngài mời gọi họ bước ra khỏi cuộc sống tầm thường này, Ngài đẩy họ đến với Trời.

Cả cuộc đời của Ngài luôn hướng về Trời cao. Ngay cả đến những giờ phút quyết liệt trước cuộc thương khó hay trên thập giá Ngài vẫn hướng về Trời mà thốt lên: “Lạy Cha, xin cứu con khỏi giờ này” (Ga 12,27); “Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết việc họ làm” (Lc 23, 34).

Không chỉ thế mà Ngài còn mong muốn kéo chúng ta lên Trời với Ngài: “Phần tôi, một khi được giương cao lên khỏi mặt đất, tôi sẽ kéo mọi người lên với tôi” (Ga 12, 32). Trước khi về Trời, Chúa Giêsu mời gọi các môn đệ hãy ra đi rao giảng và làm cho mọi người trở thành môn đệ của Ngài. Trở thành môn đệ của Ngài là đi theo Ngài. Đi theo Ngài để về Trời. Cuộc đời của người môn đệ, của những người đi theo Đức Giêsu có đời sống luôn thuận theo Ý Trời, luôn hướng về Trời cao, luôn ước ao được trở về với Trời.

Theo Đức Giêsu, chúng ta hướng về Trời

Tôi có thể là người đang điền viên với tuổi già, có thể là nhà khoa học trong những lãnh vực khác nhau, là sinh viên hay học sinh, là công nhân hay là nông dân, là người thành thị hay thôn quê. Nhưng dù là ai thì cùng đích đời tôi phải hướng về Trời. Công việc mà mỗi người đang đảm nhiệm chỉ là công cụ để giúp mình tiến về Trời. Mỗi nghề, mỗi lãnh vực đều có luật riêng của nó. Người bước theo Giêsu không hướng về những của cải vật chất mau qua, không hướng về quyền lực hay danh vọng, nhưng luôn sống trọn vẹn trong cương vị của mình với tâm hồn luôn hướng về Trời. Trời là đích điểm, là mục tiêu cuối cùng mà ta nhắm tới.

Trên hành trình tiến về Trời, ta không cô đơn. Chúa Giêsu đã hứa với nhân loại: “Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế” (Mt 28, 20). Chúa Giêsu luôn đồng hành với ta trên mọi nẻo đường của cuộc sống. Lời Chúa Giêsu hứa ban Nước Trời cho những ai theo Ngài là bảo đảm chắc chắn. Bởi chính Ngài đã vượt qua cuộc sống khó khăn này và đã về Trời.

Đức Maria là người môn đệ đầu tiên bước theo Giêsu. Cả cuộc đời Mẹ đã luôn hướng về Trời. Những lúc khó hiểu, Mẹ vẫn tâm niệm một niềm tìm thánh ý Trời cao. Và Mẹ là người đã được về Trời  cả hồn lẫn xác.

Có tình yêu của Chúa Giêsu ở với ta. Có Mẹ Maria đồng hành, ủi an, nâng đỡ ta. Trong niềm tin vào Chúa Giêsu và lòng yêu mến Mẹ Maria, chắc chắn ta đi đến được cùng đích của đời mình, sẽ được về Trời cùng với Giêsu.

Lạy Chúa, xin kéo tâm hồn con luôn hướng về Ngài. Xin Ngài đừng để con lạc hướng giữa dòng đời xô đẩy. Chỉ nơi Ngài con mới được an vui.

Lm. Giuse Lê Danh Tường