NGƯỜI CHA NHÂN LÀNH

0
15

 

Ta thương ta nhớ con ta

Đứa con ngỗ nghịch hoang đàng bê tha

Từ ngày con bỏ đi xa

Giờ đang biền biệt lân la nơi nào.

Chết hay còn sống ở đâu

Mà sao chẳng thấy tin mau trở về

Đời hạnh phúc hay não nề

Ốm đau ai sẽ cận kề chăm nom. 

Ta thương nhớ đến mỏi mòn

Chiều chiều ra ngõ đợi con trở về

Bao giờ bừng tỉnh cơn mê

Đường xưa lối cũ con về đi con. 

Rồi một ngày sức chẳng còn

Lưng còng đổ xuống héo hon bóng chiều

Là ngày bỗng đứa con yêu

Xa xa bóng dáng liêu xiêu trở về. 

Ôi hạnh phúc thật tràn trề

Con về mà ngỡ con về trong  mơ

Nhìn thân xác đã dại khờ

Chạnh lòng thương xót con đời tàn hoang. 

Người đâu mau lấy áo choàng

Khoác lên cho thỏa lo toan đợi chờ

Đeo tay nhẫn quí mộng mơ  

Xỏ đôi dép để dành cho người về 

Vào chuồng bắt một con bê

Sang khoe hàng xóm thỏa thuê tiệc mừng

Con ta tưởng chết giữa chừng

Mà nay sống lại, phải mừng vui ca. 

Giờ đây ấm áp mái nhà

Giờ đây ta lại được là cha – con

Tình con dẫu có hao mòn

Muôn đời cha vẫn chờ con ngày về.

 

Tháng 02/2016

Lấy ý từ dụ ngôn Người Cha Nhân Lành (Lc 15,1-3,11-32)

Nhà Quê