LƯỢC SỬ HÌNH THÀNH VÀ PHÁT TRIỂN GIÁO XỨ ĐẤT ĐỎ

0
59

LƯỢC SỬ HÌNH THÀNH VÀ PHÁT TRIỂN GIÁO XỨ ĐẤT ĐỎ

Năm 2021, cộng đoàn Giáo xứ Đất Đỏ hân hoan cử hành Năm Thánh kỷ niệm 160 năm thành lập Giáo xứ (1861-2021). 160 năm là mốc điểm quan trọng, giúp mỗi người con Đất Đỏ hướng về cội nguồn, để thấy lòng thương xót của Thiên Chúa luôn phủ bóng trên từng trang sử giáo xứ và trải dài qua bao thế hệ. Đây cũng là điểm dừng ý nghĩa, để mọi thành phần dân Chúa trong giáo xứ cùng nhìn lại bao hy sinh công khó của các bậc tiền nhân, và là cơ hội để mỗi người sống Tin Mừng tình yêu, dấn thân phục vụ với niềm hăng say, hầu có thể vững vàng bước đi trong hành trình đức tin, viết tiếp bản trường ca tạ ơn và chung tay xây dựng giáo xứ ngày càng lớn mạnh hơn. Trong tinh thần “uống nước nhớ nguồn, ăn quả nhớ kẻ trồng cây”, chúng ta cùng nhìn lại quá trình hình thành, phát triển trong các sinh hoạt mục vụ của Giáo xứ trong thời gian 160 năm qua. Nhìn lại để tạ ơn Chúa, để tri ân các bậc tiền nhân, Quí Đức Cha, Quí cha Thừa Sai, Quí Cha Chánh, Phó Xứ, Quí Tu Sỹ Nam Nữ, quí ân nhân đã dày công xây đắp nên Giáo xứ Đất Đỏ thân yêu hôm nay.

A/. LƯỢC SỬ HÌNH THÀNH

I/. PHƯỚC TUY : ĐỊA HẠT CÔNG GIÁO TRƯỚC NĂM 1862

            Phước Tuy đã thọ hưởng Phúc âm từ bao giờ thì không có tài liệu chứng minh. Có người cho rằng: Phước Tuy đã được truyền bá  Phúc âm từ lúc các thừa sai ngoại quốc vừa đặt chân vào Nam Việt. Các nhà thừa sai không được thiện cảm của triều đình, nhưng Phước Tuy là một vùng xa xôi hẻo lánh, có lẽ dễ bề truyền đạo hơn. Hoặc giả: trong giai đoạn chiến tranh khoảng cuối thế kỷ XV, người Bình Định, Quảng Ngãi, Quảng Nam đến Phước Tuy, trong số đó có người Công giáo, trước tình cảnh bị ngược đãi, đã tìm nơi  xa vắng để dễ bề giữ đạo và sinh sống. Sẵn có một nhóm  tiền phong, rồi thì nhiều người khác cũng đến lập nghiệp trong vùng, để tránh cơn bắt bớ. Tương đối, các tín hữu vẫn được bình yên. Do đó có thể nói thời kỳ này đánh dấu việc thành lập họ đạo Đất Đỏ. Tuy nhiên có thể địa danh này đã hình thành trước đó 200 năm hoặc lâu hơn. Ba mảnh đất để làm nhà thờ có thể chứng minh điều này:

  • Khu đất ngày nay có trước thời kỳ bắt đạo năm 1850
  • Khu đất thứ 2 do cha Điền dòng Phanxicô cất dưới triều đại vua Gia long
  • Khu đất thứ 3 nơi làm nhà thờ có trước đời cha Điền.
  • II/. HÌNH THÀNH
  1. GỐC TÍCH HỌ ĐẠO ĐẤT ĐỎ

            Chắc chắn rằng vào năm 1862, có một khu vực truyền giáo khá quan trọng ở vùng Phước Tuy. Trước năm 1862, Họ Bà Rịa (Phước Lễ) không phải là họ chánh trong địa hạt. Họ chánh là Đất Đỏ, cách tỉnh lỵ Phước  Lễ 11 cây số. Họ này được chừng 1100 giáo hữu ở rải rác  trong ba làng: Phước Tuy, Phước Thọ và Thạnh Mỹ, nhà  thờ cất trong làng Thạnh Mỹ (vị trí hiện tại ngày nay). Sau những biến  cố thăng trầm, lúc phải triệt hạ, lúc phải dựng lên, nhà thờ  vẫn sừng sững đứng trong làng Thạnh Mỹ này. Dưới thời vua Gia Long, số người theo đạo lúc bây giờ cũng xấp xỉ 800 người. Trước cuộc chinh phục của Pháp (1861), ở Đất Đỏ có khoảng 1200 giáo dân trong khi họ đạo Bà Rịa độ chừng vài trăm người.

            Họ Đất Đỏ có Cha thường trực. Nhưng Cha nào đảm  nhận trách vụ lúc sơ khởi thì không biết được. Chỉ biết rằng đời Gia Long có một Cha; người thì nói Cha  Giacôbê, kẻ lại nói là Cha Điền dòng Phanxicô; nhưng  không biết Cha Giacôbê và Cha Điền có phải là một hay không? Lúc trước cạnh nhà thờ có một cây dương rất cao. Có người nói của Cha Giacôbê trồng, người khác nói của Cha  Điền. Cây dương này thâm niên lại rất cao, người trong  làng ở tại một địa điểm rất xa cũng thấy được ngọn; vì thế mà người ta cũng kêu nhà thờ Đất Đỏ là nhà thờ cây dương. Nhưng đến trận bão năm Thìn (5-5-1904) cây  dương đó trốc gốc. Nhà thờ Đất Đỏ cũng như các nhà thờ khác, khởi  điểm sơ sài nhỏ hẹp. Trong nhà thờ cũ có chôn một cha bổn quốc; không biết Cha nào. Lần lượt số giáo hữu gia  tăng, nhà thờ cũ lại xiêu đổ nên phải cất ngôi thánh đường mới. Có lẽ do sáng kiến của Cha Điền, Ngài lợi dụng tình  thế tạm yên đời Gia Long, xây cất một ngôi thánh đường xứng đáng.

            Theo khẩu truyền thì Nhà thờ đó rộng rãi, xinh đẹp, đúng kiểu Việt Nam. Trước đây vẫn thấy còn lại những khuôn đá táng và những tảng đá lót vòng quanh nhà thờ, cũng đoán  được đó là một công trình khá vĩ đại. Tại Đất Đỏ lúc bấy giờ có lẽ có trường học do các dì Dòng Mến Thánh Giá Thủ Thiêm đảm nhận.

            Năm 1863, Cha Hiển đến quản nhiệm họ Đất Đỏ nhưng do nhà thờ không còn nên mượn tạm nhà giáo dân cử hành thánh lễ. Năm 1882, Cha Công đến quản nhiệm họ Đất Đỏ và cho cất lại nhà thờ bằng gỗ. Đến đời cha Phaolô Minh thì nhà thờ đã bị sụp nên Cha Minh đã cùng với giáo dân xây dựng lại ngôi nhà thờ mới vào năm 1931 cho đến ngày hôm nay, ngôi thánh đường này do ảnh hưởng của chiến tranh nên nền móng đã suy yếu, tường bị nứt nhiều chỗ mặc dù đã được sửa chữa nhiều lần song có nguy cơ sụp đổ vì đã xuống cấp trầm trọng và bị cơn bão lịch sử năm 2006 làm hư hại mặt tiền. Do đó, Cha Phêrô Đặng Duy Linh lúc bấy giờ đã sửa chữa, tôn tạo và tồn tại cho đến hiện nay.

  1. NHỮNG THỬ THÁCH

            Thử thách đâu tiên xảy ra vào dịp tết nguyên đán Canh Thân (1860). Những người không công giáo mượn cớ người công giáo không dựng cây nêu ngày Tết là đi ngược lại phong tục cổ truyền của dân tộc, đã gây khó dễ cho giáo dân lúc bấy giờ. Rồi thỉnh thoảng, vài bô lão bị bắt nhưng rồi phải giải cứu bằng một số tiền chuộc mạng.

            Vào năm 1860, bác của Thầy Nhứt và Cha Nhượng chết trong ngục Biên Hoà; Đức cha Lefèbvrre thường nghỉ ngơi tại gia đình ông Sĩ (cha của Thầy Nhứt và Cha Nhượng), chung quanh ngôi nhà này có hàng rào kiên cố, trong nhà có một căn phòng ngầm dưới đất để Đức Cha ẩn náu khi có sự bất ổn. Một hôm bị tiết lộ nhà cầm quyền bắt Đức Cha dẫn đến độ đến Phước Hải và trục xuất ra khỏi nước, còn ông Sỹ bị bắt giam trong ngục Tuy Hoà cho đến chết rũ tù trong đó.

            Cha sở Đất Đỏ lúc bấy giờ là linh mục bổn quốc, Cha Trí người khôn ngoan có nhiều mưu trí trong việc xử thế để điều hành mục vụ và tránh né các cuộc ruồng bắt của quan quân địa phương.

  1. THỜI KỲ KHÓ KHĂN

*a. Pháp xâm chiếm dẫn đến cuộc ruồng bắt tín hữu Kitô giáo

            Quân đội viễn chinh Pháp đánh phá khắp nơi từ Đà Nẵng tới Nam Bộ và miền đồng bằng sông Cửu Long. Để củng cố chiến lũy chống quân Pháp, những người có đạo công giáo đều chung lưng chuyển những khẩu pháo thần công lên Biên Hoà, làm những cầu phao rào cản trên sông Sài Gòn. Nhưng tất cả đều bị phá vở và Sài Gòn thất thủ vào ngày 25. 02. 1861.

            Khi hay tin này, tri phủ Bà-Rịa ra lệnh bắt tất cả những người công giáo cầm giữ họ như những con tin. Một nhà ngục lớn đã được dựng nên tại Bà Rịa giam những người đàn ông và 3 ngục khác, một tại Thành (Long Điền), một tại Long Kiên (Thôm) và một tại Đất Đỏ trong làng Phước Thọ, vùng trung tâm Họ Đất Đỏ, nhốt một số đàn bà trẻ con độ 125 người. Các tù nhân đều bị xiềng xích sống những ngày cơ cực. Một số đông trốn thoát vào rừng sâu hoặc trong làng mạc, họ được những người lương dân che chở cho ẩn náu.

*b. Nỗi cực khổ của các tù nhân Kitô giáo ở Bà Rịa.

            Quân lính canh giữ ngục rất ác cảm với người có đạo, những ai có tiền thì được đối xử tử tế, có thể ra vô nhà tù dễ dàng. Tù nhân phải nằm trên nền đất, đương đầu với bệnh kiết lị, tiêu chảy, cộng thêm sự đối xử tàn ác của quân lính. Nhà ngục trở thành dơ bẩn, nhiều người đã chết do bệnh tật! Đó là ngục tại Phước Lễ. Ở ba nhà tù kia, những quân lính canh ngục có phần tử tế hơn. Cha Trí có thể đến tăm tù nhân và tiếp trợ thực phẩm cho họ.

*c. Pháp đánh chiếm Biên Hoà và Bà Rịa

            Khi quân pháp chiếm Biên Hoà, quan quân bỏ Biên Hoà chạy xuống Bà Rịa để bố trí phòng thủ. (Biên Hòa thất thủ ngày 17-12-1861).

            Tại bốn ngục giam các tín hữu, quân lính làm thêm những hàng rào tre vót nhọn và chà gai chung quanh ngục để ngăn chặn sợ họ trốn thoát và cũng có mục đích làm bổi đốt ngục khi rút lui. Ngày 07-01-1862, ba chiếc tàu chiến của Pháp đến của sông Bà  Rịa, sông bị chận, tàu chạy ngược lên Chợ Bến. Đến 04 giờ chiều, một toán lính Pháp đến được cầu thủ lựu, họ bị đánh bật trở ra.

*d. Bốn ngục giam bị đốt.

            Lúc 06 giờ chiều, tri phủ Bà Rịa ra lệnh đốt 4 ngục giam, lửa bốc chảy kinh khủng. Viên cai quản ngục tuân thủ lệnh nghiêm khắc, ai thoát qua được lửa thì cũng rơi vào gươm đao của quân lính, dẫu vậy chạy thoát được chừng mười người. Ở Long Kiên, số nguời chạy hoát được chừng phân nữa; nhờ viên cai quản ở đây có lòng nhân đạo. Ở Thành (Long Điền) và Đất Đỏ các viên cai quản hai nhà ngục này khi châm lửa xong thì mở cửa ngục, nên chỉ có vài người quá kiệt lực không thể chạy ra kịp mới bị lửa thiêu. Sau này hai viên chức cai quản ngục Đất Đỏ và Thành được mọi người cảm mến biết ơn. Những người chết trong ngục vì bệnh tật, vì đói là quê quán ở Đất Đỏ và Thôm (Long Tân ngày nay).

Những người công giáo trốn thoát được, họ sống co cụm ở chung quanh Bà Rịa cho đến khi chiến lũy của tri phủ Thôm rút đi, bây giờ người công giáo còn sót lại trở về nhà mình.

*e. Cuộc nổi dậy của phong trào Văn Thân (Bình Tây – Sát Tả)

            Vào đầu năm 1863, một cuộc nổi dậy được những người yêu nước đề ra với việc “Tổ Quốc lâm nguy”. Khẩu hiệu là tàn sát người công giáo và đuổi đi người Âu Châu. Nạn nhân đầu tiên bị xử án là những người công giáo bị giết. Ở Thôm, những người công giáo bị hành hạ cực kỳ dã man, rồi người ta quăng xác họ xuống giếng. Nhưng sau đó, bọn cầm đầu bị đền tội cũng thích đáng, sự tàn sát rất dã man như lấy móc sát nhọn móc vào hàm treo lên y như người ta treo thịt heo! Do vậy, mà nó chấm dứt luôn cuộc nổi dậy.

            Còn người công giáo thì ẩn náu chung quanh thành luỹ bà rịa cho đến năm 1868. Ở Bà Rịa lại phải chịu đựng bệnh dịch tả dữ dội bởi người chết do cuộc chiến gây ra, dần dần số người chết giảm xuống và ổn định lại, mọi người đều phải trải qua cơn chết chóc khủng khiếp.

  1. HỒI SINH VÀ PHÁT TRIỂN

            Vào năm 1864, Cha Công thay Cha Hiển. Đến năm 1865, Cha Errard người được giáo hữu quý mến, đến Đất Đỏ và Thôm, tại đây cha kêu gọi mọi người công giáo quay trở lại quê nhà, nhưng đa số ở lại Bà Rịa an lòng hơn.

            Từ năm 1863 đến năm 1868, ở Đất Đỏ và Thôm chỉ còn lại vài người công giáo, không ai coi sóc họ, có kẻ bỏ đạo, cũng có người xin theo đạo.

            Năm 1868, Cha Errard nhận thấy bầu không khí đầy bệnh hoạn của thành phố dễ làm tha hoá người công giáo. Tại Đất Đỏ, từ ngôi nhà ông Hộ Của, Cha sửa sang lại thành nhà thờ. Sau đó, cha và 400 giáo dân quay trở về Đất Đỏ nhân dịp lễ Phục Sinh năm 1868. Con số này thật khiêm tốn so với trước thời kỳ bắt đạo, (khoảng 1.200 người), do số người đã chết trong cơn bách hại vừa qua, số khác ở lại Bà Rịa không muốn trở về nữa vì họ đạo Bà Rịa đang phát triển, mặt khác có người đến tận Sài Gòn, ở Cầu Kho, Chợ Quán, Chợ Đũi, sau này được biết ở đây có nhiều gia đình quê quán gốc ở Đất Đỏ và Thôm.

            Năm 1870, cha Errard đi thăm những người “thiểu số” nhưng không tiếp xúc được vì không nói được tiếng của họ. Sau đó cha Legrand thay thế trông coi họ đạo. Một sự xích mích đáng tiếc xảy ra là có một người tên Lượng bất bình với Cha về vụ kiện, ông ấy xông vào xé rách áo của cha, sau đó cha rời họ đạo. Thế là trong 02 năm họ đạo không có linh mục coi sóc cho đến năm 1874, Đức Cha Puginier đến thăm Đất Đỏ.

            Vào năm 1876, một cuộc cấm phòng để lãnh ơn “Toàn Xá”, cuộc lễ được tổ chức long trọng tại Đất Đỏ và Thôm.

            Năm 1877, cha Boutier đi, Cha Nhu đến. Năm 1878, Cha Colson, thay thế Cha Boutier. Đến năm 1880, Cha Combalbert cai quản họ đạo cho đến khi Ngài từ trần vào năm 1906. (Trong thời gian này Cha Combalbert rất năng nỗ nhưng không được mấy kết quả như mong đợi).

            Đến năm 1882, dưới sự coi sóc của hai Cha Errard và Combalbert, xây dựng được một nhà thờ ở Đất Đỏ, một nhà thờ ở Thôm (1883). Sau đó, Ngài xây mỗi nơi một nhà Cha sở và một tháp chuông. Đất Đỏ 3 quả chuông, Thôm một quả.

            Năm 1885, Cha lập họ đạo Xuyên Mộc. Và vài năm sau Cha lập họ đạo Bưng Riềng, nhưng không thành công. Năm 1897, Cha lập họ đạo Láng Lớn, nhưng bổn đạo ở đây chống lại nên mới có ý định lập làng Láng Lớn ở đây mà không được. Tương tự như vậy, Ngài muốn lập một làng Phước Xưng ở Đất Đỏ. Ngài rất yêu mến bổn đạo của mình, giúp đỡ nhiều người trong số họ về mặt vật chất. Đáp lại bổn đạo rất quý mến Ngài. Vì thế khi Ngài qua đời, họ dâng 3, 4 thánh lễ liền để linh hồn Ngài chóng an nghỉ đời đời (Cha Errard).

            Năm 1906, chuột phá hại mùa màng khắp nơi. Cha Ackermann thay Cha Combalbert và Ngài ở đây cho đến năm 1909. Trong thời gian này, họ đạo có nhiều người chết do bệnh dịch hạch phổi, cả ngày lẫn đêm Cha luôn túc trực bên giường người bệnh liệt sắp chết.

            Vào tháng giêng năm 1909, Cha A. Keller đến thay Cha Ackermann.

            Bắt đầu từ 1918, Đất Đỏ chính thức có các cha bản xứ coi sóc:

*QUÝ CHA CHÁNH XỨ

-Cha Gabriel Long: 1918 – 1919
– Cha Vinc. Nguyễn Văn Phú: 1919 – 1923
– Cha Phaolô Thông: 1923 – 1926
– Cha Phaolô Nguyễn Quang Minh: 1926 – 1947
– Cha Micae Nguyễn Văn Giàu: 1947 – 1950
– Cha Phêrô Nguyễn Văn Thấy: 1951 – 1957
– Cha Ben. Nguyễn Tri Phương: 1957 – 1962
– Cha Phaolô Nguyễn Văn Thiên: 1962 – 1972
– Cha Giuse Nguyễn Thanh Đô: 1972 – 1999
– Cha Phêrô Nguyễn  Thái Phúc: 1999 – 2004

Sau khi Cha Cố Giuse được phép nghỉ hưu theo luật định, Tòa Giám Mục đã bổ nhiệm Cha Phêrô Nguyễn  Thái Phúc làm tân chánh xứ. Tuy thời gian quản xứ của Cha Phêrô chỉ có 5 năm, nhưng những gì Cha đã làm cho Giáo xứ thật đáng trân trọng, đã để lại trong lòng mọi người giáo dân Đất Đỏ một dấu ấn sâu đậm.

– Cha Phêrô Đặng Duy  Linh: 2004 – 5.2015

Ngày 03.02.2004, Cha Phêrô Đặng Duy Linh được bổ nhiệm coi sóc giáo xứ Đất Đỏ thay Cha Phêrô Nguyễn Thái Phúc. Với tuổi trẻ năng động, cùng với những kinh nghiệm tích góp được trong những năm dài lăn lộn giữa đời thường, Cha Phêrô đã mang đến cho Giáo xứ một làn gió mới, giúp cho giáo dân trưởng thành hơn trong suy nghĩ và cùng nhau cộng tác trong việc xây dựng Giáo xứ. Cha đã tăng cường thêm thánh lễ, thành lập các Giới, chỉnh đốn việc dạy và học giáo lý của các em thiếu nhi. Chỉnh trang nhà thờ và các công trình trong khuôn viên nhà thờ. Xây dựng nhà máy lọc nước cho giáo dân và nhân dân trong thị trấn sử dụng.

Nhận thấy nhu cầu của giáo dân trong giáo xứ ngày càng lớn, lần lượt Đức Giám Mục Giáo Phận đã thương gửi các Cha Phó đến phụ giúp Cha Phêrô:

– Cha Phaolô Nguyễn Thanh Vũ (2006 – 2008)

– Cha Phaolô Nguyễn Thành Lai (2008 – 2011)

– Cha Antôn Nguyễn văn Thuần (2011-2014)

– Cha Anrê Nguyễn Hồng Phong (08/2014- 05/2015)


-Cha Philipphê Hoàng Sĩ Tuấn: 14.5.2015- 14.5.2020.

Sau gần 12 năm coi sóc giáo xứ, ngày 14.05.2015 Đức Cha Giáo phận đã cử Cha Philipphê Hoàng Sĩ Tuấn đến thay Cha Phêrô chăm sóc đàn chiên Đất Đỏ. Trong suốt 5 năm, Cha Philipphê đã cùng cộng đoàn xây dựng Nhà Giáo lý, Nhà Hài Cốt, Nhà Xứ, Tượng đài Thánh Giuse và tu sửa Nhà Thờ với tinh thần hăng say và khơi gợi lòng đạo đức sâu sắc nơi cộng đoàn giáo xứ.

-Cha Antôn Trần Quang Châu: 14.5.2020 – nay.

Ngày 14.05.2020, Cha Antôn Trần Quang Châu được sai đến làm Chánh xứ thay Cha Philipphê. Sau gần 1 năm coi sóc đoàn chiên Chúa trao, Cha Antôn đã âm thầm cần mẫn thực hiện sứ vụ mục tử cách hài hòa và khiêm tốn. Còn đó những thuận lợi lẫn khó khăn đang chờ Ngài và cộng đoàn dân Chúa phía trước, khi cánh cửa Năm Thánh mừng kỷ niệm 160 năm thành lập giáo xứ dần mở ra.

V/. HOA XINH, TRÁI QUÝ CHÚA BAN CHO HỌ ĐẤT ĐỎ:

Từ sau khi bị bách hại đến khi ổn định và cho đến hiện nay (1879 – 2021)

*1. Giám mục:

– Đức Cha Giuse Phạm Văn Thiên (Giám Mục Giáo phận Phú Cường) (1907 –1997)

*2. Linh mục:

-Cha Phanxicô GB Trần Đức Nhân (1849- 1935)

-Cha Phaolô Alôisiô Phạm Công Nhượng (*) (1856 -1922)

-Cha Gioakim Lê Hữu Lịch (1856- 1940)

-Cha Gioakim Lê Tinh Thông (1871- 1930)

-Cha Ambrosiô Phạm Văn Nhứt (1883-1945)

– Đức Ông Giacôbê  Phạm Văn Ninh (1937- )

– Đức Ông Phêrô Phạm Văn Thưởng (1946 -2021)

– Cha Phêrô Huỳnh Tấn Phát (1984- )

Ghi chú: (*)Cha Nhượng và cha Nhứt là 02 anh em ruột, con ông trùm Sĩ bị cầm tù và chết trong ngục nhân vụ Đức Cha Lefèvre!

*3.Tu sĩ- Chủng sinh:

– 1 Thầy giảng dòng Kitô Vua Cái Nhum

– 14 nữ tu Dòng Mến Thánh Giá Thủ Thiêm

– 2 nữ tu Dòng Phaolô Thành Chartres

– 1 Chủng sinh và 1 tu sinh giáo phận Bà Rịa

VI/.TÌNH HÌNH HIỆN NAY:

 Địa dư: Giáo xứ Đất Đỏ toạ lạc tại Khu phố Thanh Long, Thị Trấn Đất Đỏ, Huyện Đất Đỏ, Tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.

Diện tích: Khoảng 50km2.

Đông giáp Huyện Xuyên Mộc

Tây giáp Huyện Long Điền

Nam giáp Biển Đông

Bắc giáp Xã Long Tân

Dân số: 2.660.

Giáo dân chia làm 7 giáo họ: Nữ Vương, Mân Côi, Gioan, Fatima, Phêrô, Tử Đạo, Giuse Thợ

Linh mục chánh xứ đương nhiệm: Antôn Trần Quang Châu

Hiện giáo xứ có các tổ chức hội đoàn và các giới như: Gia Trưởng, Hiền Mẫu, Thiếu Nhi, Giúp Lễ, Hội Legiô, Hội LTXC và Các Ca Đoàn

Đa số giáo dân Đất Đỏ sống bằng nghề nông, chỉ có một ít buôn bán. Việc sống đạo còn theo nếp cũ chưa được canh tân và hướng dẫn sống cụ thể với thực tiễn. Quý Cha chánh xứ thời kỳ gần đây tích cực đẩy mạnh các công tác chung để giáo dân có ý thức về việc sống hiệp thông với nhau trong Đức Kitô.

Giáo xứ có cộng đoàn dòng Mến Thánh Giá Bà Rịa phụ giúp dạy giáo lý và các việc mục vụ khác từ năm 2015 cho đến nay (trước đó là cộng đoàn dòng Mến Thánh Giá Thủ Thiêm).

Ngày 09.10.2017, giáo xứ khởi công xây dựng Nhà Giáo lý, Nhà Hài Cốt, Nhà Xứ, Tượng đài Thánh Giuse và tu sửa Nhà Thờ. Sau đó, ngày 03.08.2018, Đức Cha Emmanuel Nguyễn Hồng Sơn- Giám mục Giáo phận Bà Rịa đã làm phép các công trình này.

C/ LỜI KẾT

Chúng ta vừa cùng nhau nhìn lại thời gian 160 năm đã qua, để cảm nghiệm chặng đường mà Thiên Chúa đã đồng hành với Giáo xứ qua từng giai đoạn thăng trầm. Hành trình 160 năm giúp tất cả và từng người trong giáo xứ Đất Đỏ nhận ra rằng: Thiên Chúa là chủ  lịch sử. Ngài luôn yêu thương quan phòng và che chở giáo xứ dưới cánh tay của Ngài. Ngài đã gửi các vị mục tử, để hạt giống đức tin được nảy mầm và phát triển trên vùng đất này. 160 năm là thời điểm giúp chúng ta nhìn lại quá khứ để lắng nghe bài học của lịch sử; nhìn vào hiện tại để nhận ra những thách đố, những thuận lợi cũng như những khó khăn, để chung tay xây dựng Giáo xứ ngày một thăng tiến trong hành trình đức tin, trong việc sống và truyền rao Tin Mừng giữa lòng dân tộc Việt Nam.

Xin tri ân Thánh Tâm tình yêu Chúa, cảm tạ các bậc tiền nhân, các ân nhân và tất cả mọi người. Trước ngưỡng cửa Năm Thánh, tất cả mọi thành phần dân Chúa Giáo xứ Đất Đỏ quyết tâm củng cố đời sống đức tin, qua việc sống chứng nhân Tin Mừng, để cho Đức Kitô được nhận biết.

BTT. GXĐĐ

P/s: Trong bài có sử dụng tài liệu “ Phước Tuy Lửa Máu”